Gần đây, Marcus được đọc một cuốn sách ấn tượng và sau khi đọc nó, Cus đã phải thốt lên rằng cuộc sống của mình đang quá may mắn. May mắn được tiếp tục theo đuổi con đường học vấn để mở mang tri thức, may mắn được đi nhiều nơi để thấy thế giới rộng lớn, may mắn được sự yêu thương và ủng hộ của gia đình. Và trên hết, may mắn vì đã cố gắng để khiến cho bản thân thêm mạnh mẽ và vali trải nghiệm của riêng Marcus cứ dày dặn thêm mỗi ngày. Chiến binh cầu vồng của tác giả Andrea Hirata là một tác phẩm truyền động lực cho Cus rất nhiều và Cus muốn chia sẻ nó ở đây.
Câu chuyện về những chiến binh nhỏ tuổi
Cuốn sách tựa như một cuốn phim tài liệu kể một cách chân thật về cuộc đấu tranh bền bỉ của thầy trò trường tiểu học Muhammadiyah để tiếp tục được đi học, được tiếp cận tri thức. Đối măt với muôn vàn những khó khăn từ hoàn cảnh gia đình, thiên nhiên, xã hội, cơ sở vật chất. Đội Chiến binh Cầu vồng và hai thầy cô giáo đáng kính luôn vươn lên phía ánh sáng không một chút do dự hay sợ hãi để đấu tranh vì quyền lợi cơ bản của mỗi người. Mỗi em học sinh là mỗi một câu chuyện, là sự vượt lên gia cảnh thiếu thốn, là quãng đường đi học dài hàng chục cây số với những hiểm nguy rình rập, là những cám dỗ vật chất nhất thời luôn rình rập đe dọa niềm đam mê học tập của các em. Tình bạn trong sách, tình cảm thầy trò, sự khao khát vươn lên nghịch cảnh sáng rực rỡ lên trên từng trang sách, khiến người đọc như được sưởi ấm, như được vỗ về. Sau khi đọc xong, Cus cảm thấy hối tiếc giá như mình đừng đọc đến hết vì đoạn kết không như mong đợi nhưng tác giả đã phản ánh rất rõ hiện thực của cuộc sống và mang lại những giá trị nhân văn sâu sắc.

Nguồn: Internet
Là những gam màu đối lập
Đó là giữa giàu có và nghèo đói. Nơi xứ Belitong tù túng, nghèo đói đến nỗi lũ chuột sẽ chết đói trong hũ gạo và nơi Điền Trang giàu có và hào nhoáng. Nơi cai quản toàn bộ nền kinh tế của đảo bằng công việc khai thác thiếc đối nghịch với nơi lệ thuộc vào từng sự ban ơn nhỏ nhoi. Những chiếc máy khoan hằng ngày đang đục khoét vào từng mỏ thiếc hay đang đục khoét vào chính cuộc sống không lấy một chút xán lạn của người dân đảo.
Đó là giữa sự thiếu thốn và khó khăn về cơ sở vật chất của mái trường và tinh thần học tập của những chiến binh nhỏ tuổi. Mỗi em học trong niềm hân hoan được tiếp cận tri thức mới, học trong sự khao khát muốn thoát khỏi cái nghèo đói, bức bối của tầng dưới của xã hội. Là những ngày vượt con đường đầy rẫy cá sấu hơn 80 cây số để đến lớp và trở thành học sinh giỏi nhất lớp của Lintang. Là những ngày cô Mus và học trò dù mưa gió vẫn đội lá để tiếp tục học. Là tiếng giảng bài át cả tiếng máy dò tìm kim loại xung quanh. Những điều ấy khiến cho chúng ta đôi khi phải nhìn lại chính bản thân mình. Liệu chúng ta đã cố gắng hết sức để xứng đáng với đặc quyền được học tập chưa? Hay là nghĩ rằng những điều ấy là mình đương nhiên được nhận mà không một chút trân quý những cơ hội lớn lao này.
Là ánh sáng từ hải đăng giữa một biển đen đấy sóng dữ. Ngọn đèn hải đăng rực rỡ ấy đến từ cô Mus và thầy Harfan, họ luôn sừng sững và hiên ngang trước một biển đen của hiện thực quá khắc nghiệp và chế độ lúc bây giờ. Những đứa trẻ có thể bị nhấn chìm trong mê muội, sống tiếp tục một cuộc đời xám xịt phía trước. Có lúc, cô Mus cũng đã ngã gục nhưng chính những người học trò lại tiếp thêm năng lượng để cô quay trở cùng đồng hành và chiến đấu với những chiến binh.

Nguồn: Internet
Đó là sự đối lập của một ngôi trường làng nhỏ bé và trường học PN hiện đại nơi Điền Trang. Nơi được cung cấp và đài thọ mọi thứ để chiến thắng, nơi chỉ có ý chí, sự đồng lòng và quyết tâm. Nơi chỉ mong chiến thắng để nhận được giải thưởng đủ tiền mua một bức tranh hay bộ dụng cụ sơ cấp cứu căn bản. Cus đã hồi hộp theo từng trang sách để chứng kiến từng bước để chinh phục mục tiêu của các em, rồi vỡ òa trong hạnh phúc với những giọt nước mắt lăn dài khi thấy chiến thắng phi thường.
Đó là sự yêu thương nơi tận cùng đói nghèo. Những chiến binh cầu vồng đã không ngại hiểm nguy và gian khổ để cứu một cô bé sống nơi Điền Trang – cũng chính là nơi đã gây ra bao nhiêu bất công cho chính người dân bản địa. Những con người thấp kém nhất trong xã hội vẫn luôn để tình yêu vươn mình phát triển một cách bền bỉ dù cho nhiều sóng gió ập đến.
Văn học là đời, đời là văn học. Tác phẩm được ghi chép lại từ chính cuộc đời tác giả. Câu chuyện được kể lại bằng cái nhìn chân thành và sâu sắc, sắc nét nhưng lại đầy bao dung và ấm áp. Những cảnh sắc đẹp đẽ của vùng Belitong, những nét tín ngưỡng văn hóa truyền thống nơi người Mã Lai bản địa khiến cho tác phẩm không chỉ mang lại những giá trị nhân văn và nhân bản đồng thời đóng góp một phần không nhỏ quảng bá du lịch địa phương. Dòng thời gian trong tác phẩm dừng lại ở những năm 80 nhưng câu chuyện vẫn sẽ mãi mang lại những giá trị cho hiện tại và mãi về sau. Cus một lần nữa muốn nhấn mạnh rằng, nếu bạn đang đọc được những dòng này thì chúng ta có quá nhiều sự may mắn. Hãy thôi than vãn vì những trở ngại trong cuộc sống mà hãy khiến những bước cản đường ấy làm bệ phóng, làm trái tim và tinh thần trở nên mạnh mẽ và ngoan cường hơn một chút. Cus đang cố và Cus biết bạn cũng như vậy.

Vậy xin gửi lời chúc hãy cứ viết thật nhiều nhé Cus ♥️ Sẽ đón đọc tất cả.
Cảm ơn bạn, hy vọng sẽ truyền một xíu cảm hứng tới bạn 🙂
Cảm ơn bạn đã luôn theo dõi hành trình của mình, tiếp tục vững tin trên chặng đường phía trước nhé