Marcus vô tình biết tới anh Lý Thành Cơ và đọc những bài viết trên trang blog của anh ấy. Và chính mình đã được truyền cảm hứng rất nhiều qua những trang viết của anh và thôi thúc Cus lập nên chiếc blog nhỏ này để chia sẻ về những điều nhỏ bé trong cuộc sống của Cus.

Anh Cơ có lẽ chung thế hệ với Cus, đều là Millennials hay Gen Y nên những điều anh ấy chia sẻ ít nhiều mình đều nghe qua, thấy qua hay đơn giản là trải qua. Có thể là những sự cố gắng, dốc sức đến tận lực để mong sự công nhận của công ty trong những năm tháng đầu đời. Có thể đó là những lần mệt mỏi chỉ đơn giản muốn tâm sự với ai đó xa lạ vì không muốn nghe lời phán xét tại sao lại không thế này, không thế kia. Có thể là những lần hoang mang, lạc lối trong việc khắc họa bản thân và tính cách của mình. Nhưng rồi sau đó, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Tất cả chúng ta rồi sẽ ổn thôi. Dưới đây là những điều Cus thu nhặt từ blog của anh Cơ và bài học cho chính mình.
Anh Cơ đam mê du lịch và ham mê sáng tạo. Cus cũng tốt nghiệp và làm trong ngành Du lịch một thời gian. Cả hai đều có khao khát là mong muốn chia sẻ, truyền cảm hứng đến một ai đó đang cần những kinh nghiệm của mình để đi xa hơn, đi nhanh hơn. Nhưng so với anh Cơ thì Marcus thật sự quá bé nhỏ và non nớt.
Nhưng điều đó là chuyện thường tình, mỗi ngày chúng ta chỉ đơn giản nhìn vào gương và tự nhủ rằng hôm nay tôi sẽ cố gắng hơn một chút. Thêm một phần trăm cố gắng mỗi ngày sẽ tạo nên một kết quả xứng đáng. Vì Cus luôn tâm niệm, tất cả chúng ta đều là người bình thường, chỉ cần cố gắng hơn chút nữa để tạo nên điều phi thường. Chính sự thành công của anh làm Cus trăn trở và tìm cách để become the better version.
Anh Cơ tạo nên một sức ảnh hưởng nào đó cho cộng đồng, cho những người đã follow anh và học hỏi từ anh rất nhiều và Cus cũng trong số đó. Anh cũng đã kiếm thu nhập và thỏa chí được đi đó đây. Nhưng Cus tin rằng điều Cus đang cố gắng làm thì có thể sẽ giúp cho ít nhất một bạn trẻ nào đó dám mơ, dám nghĩ và dám làm điều ngoài khu vực an toàn của mình. Con số ấy sẽ càng ngày càng lớn hơn, lan rộng hơn nữa. Để đi ra ngoài nào ai dám coi thường thế hệ trẻ của Việt Nam mình.
Anh Cơ giỏi ngoại ngữ. Ngoại ngữ là một chiếc cầu nối để giúp Cus đến gần với thế giới bên ngoài. Cus nghĩ tiếng Anh nên là điều căn bản đầu tiên mà bạn phải có được dù vất vả thế nào để đơn giản phục vụ mục đích sinh tồn, muốn ăn gì, muốn mua gì hay tên gì. Ngoại ngữ không cần tài năng thiên bẩm hay trí thông minh thượng thừa, chỉ cần bạn nghĩ về nó và cố gắng luyện tập và trao dồi nó mỗi ngày. Biết thêm một ngôn ngữ là bạn được sống thêm một cuộc đời mới, một phiên bản khác hơn của bản thân. Cus đã có thể tiếp nối câu chuyện người khác bằng tiếng Anh, nói và hiểu được những vấn đề trong cuộc sống hằng ngày bằng tiếng Hoa.
Nếu bạn muốn chinh phục một thói quen, chìa khóa là bắt đầu với sự lặp lại, chứ không phải sự cầu toàn. Bạn không cần vẽ ra mọi đặc điểm của một thói quen mới. Bạn chỉ cần rèn luyện nó.
Atomic Habits (Thói quen nguyên tử hay Thay đổi tí hon Hiệu quả bất ngờ)
Anh Cơ chân thành và thẳng thắn. Anh chia sẻ anh đã vất vả thế nào để có ngày hôm nay. Đã có khi cùng lúc làm 4 -5 đầu việc để có tiền phục vụ cho những chuyến đi. Cus cũng như vậy, đã có những khi làm việc đến ngã bệnh, có những lúc nhịn đói và như cắt giảm đến mức tối đa những chi tiêu của mình. Có những khi xa nhà dịp đoàn viên đến nỗi nhớ gia đình đến mức tự trách bản thân. Vì Cus tin rằng điều mình đang làm là đúng đắn. Những thành quả sẽ đến một ngày nào đó thôi.
Cuối cùng, anh Cơ và Cus đều đang tự hào về hành trình của bản thân và là nhân vật chính sáng rực rỡ trong bộ phim của cuộc đời mình.
P/s Marcus chưa có cơ hội gặp mặt và nói chuyện với anh Cơ nhưng đã đọc rất nhiều bài viết của anh. Nếu vô tình anh biết tới bài viết này. Em mong là hai chúng ta sẽ có dịp nói chuyện và chia sẻ nhiều hơn.
